WC25 - 13 • Kẻ độc hành¶
Tôi từng là một kẻ độc hành. Sau khi tốt nghiệp, tôi cảm thấy đời mình mất phương hướng. Những gì tôi từng tin là mục tiêu - một công việc ổn định, một tương lai rõ ràng - bỗng trở nên mờ nhạt. Tôi không biết phải đi đâu và làm gì.
Với số tiền dành dụm được trong thời đại học, tôi quyết định thực hiện một chuyến đi xuyên Việt, vừa để thoát khỏi vòng luẩn quẩn của cuộc sống, vừa để mong tìm thấy lẽ sống của đời mình. Tôi đi từ Nam ra Bắc, qua từng thành phố, qua những vùng núi và biển, gặp nhiều người và lắng nghe nhiều câu chuyện. Nhưng càng đi, tôi càng thấy trong lòng mình một khoảng trống khó gọi tên. Câu hỏi cứ khắc khoải trong lòng: Cuối cùng thì mình sống để làm gì? Mình đang tìm điều gì vậy?
Trở lại Sài Gòn, tôi bắt đầu công việc tại khoa cấp cứu - nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong một hơi thở. Là một bác sĩ mới ra trường, tôi tiếp xúc với nhiều bệnh nhân và đủ loại biến cố. Tôi đã từng chứng kiến một người trút hơi thở cuối cùng ngay trước mắt mình. Giây phút ấy khiến tôi bàng hoàng, bất lực. Tôi nhận ra cuộc sống thật mong manh và ngắn ngủi. Và tôi tự hỏi: Đây có phải là tất cả những gì tôi tìm kiếm không?
Rồi một ngày, như được Chúa Thánh Thần soi dẫn, tôi vô tình thấy bài đăng “Tĩnh tâm định hướng ơn gọi” của Nhà Ứng sinh Dòng Tên, không hiểu sao, con tim tôi thôi thúc phải đăng ký ngay. Tôi được gọi tham dự tĩnh tâm trong tháng đó. Chính ở kỳ tĩnh tâm ấy, lần đầu tiên tôi thực sự cảm nghiệm rằng Chúa yêu tôi nhiều đến thế nào. Ngài đã trao cho tôi cuộc đời này - và những “nén bạc” quý giá - không phải để tôi sống cho riêng mình, mà là để phục vụ, để yêu thương, để trở nên khí cụ của Ngài giữa trần gian. Từ khoảnh khắc đó, tôi biết cuộc đời mình đã bước sang một chương mới.
Sau khi được nhận vào Nhà Ứng sinh, tôi xin ở ngoại trú để tiếp tục chương trình đào tạo tại bệnh viện. Đó là một ơn ban lớn đối với tôi. Nhưng làm ứng sinh ngoại trú cũng đầy thử thách: tôi không được sống chung nhà với anh em, không ở cùng môi trường tu trì trọn vẹn. Bù lại, đây là cơ hội để tôi học sống ơn gọi của mình ngay trong chính nơi làm việc - giữa bệnh nhân, đồng nghiệp và những khó khăn hằng ngày.
Mỗi tối đi làm về, tôi dành thời gian hồi tâm. Trong bầu khí tĩnh lặng, tôi nhìn lại ngày đã qua: những ca cấp cứu dồn dập, những lời phàn nàn của người nhà, sự thiếu thốn trang thiết bị, môi trường làm việc đôi khi đầy áp lực và tiêu cực. Tất cả khiến tôi mệt mỏi và kiệt sức. Nhưng cũng chính trong giây phút hồi tâm ấy, tôi được trở về bên Chúa, tâm sự với Ngài như với một người bạn thân: “Lạy Chúa, mọi lo âu con trút cả cho Ngài.” Và nhờ thế, tôi được ngủ yên trong Chúa.
Đến Chúa Nhật, tôi lại háo hức trở về với anh em tại Nhà Ứng sinh Thiên Thần. Đó là khoảng thời gian tôi mong chờ nhất trong tuần. Ở đó, tôi được học hỏi giáo lý, được hướng dẫn phân định, được rèn luyện các nhân đức, và hơn hết, được sống cùng những người anh em. Mỗi người chúng tôi đến từ những vùng miền khác nhau, những nghề nghiệp khác nhau, những câu chuyện khác nhau. Nhưng thật kỳ diệu, chúng tôi lại gặp nhau tại một điểm chung: cùng bước theo Đức Kitô, cùng tìm kiếm ý Chúa trong đời mình. Trong những bữa cơm giản dị, những giờ học chung, những buổi chia sẻ và nâng đỡ lẫn nhau, tôi thấy mình không còn bước đi một mình nữa. Anh em trở thành những người đồng hành thật sự - người lắng nghe khi tôi mệt mỏi, người nâng tôi dậy khi tôi nản chí, và người khích lệ tôi khi tôi cần can đảm để bước tiếp. Chính trong những giây phút huynh đệ ấy, tôi nhận ra Chúa đang yêu thương và uốn nắn tôi qua chính anh em của mình. Tình huynh đệ không chỉ là một lý tưởng đẹp, mà trở thành kinh nghiệm sống động mỗi ngày, giúp tôi trưởng thành hơn trong ơn gọi và trong tình yêu dành cho Chúa.
Mỗi tháng, chúng tôi lại có một buổi tĩnh tâm chung. Những giờ phút lắng đọng ấy trở thành điểm dừng cần thiết giữa nhịp sống bận rộn. Trong tĩnh lặng, tôi được mời gọi đọc lại lịch sử đời mình - những biến cố, những chọn lựa, cả những vết thương và những ân sủng mà đôi khi tôi lướt qua trong cuộc sống hằng ngày. Điều khiến tôi thực sự đánh động chính là sự hiện diện âm thầm của các anh em bên cạnh. Chúng tôi cùng ngồi đó, mỗi người một câu chuyện, một thao thức, một hành trình tìm kiếm Chúa. Sự thinh lặng chung ấy giúp tôi cảm nhận một cách rất rõ rằng tôi không bước đi một mình. Những giờ phút cầu nguyện cạnh nhau, cùng chiêm ngắm Thánh Thể Chúa, hay chỉ đơn giản là một cái gật đầu nhẹ đều khiến tôi thấy mình thuộc về một cộng đoàn đang nâng đỡ nhau từng bước. Nhờ những buổi tĩnh tâm tháng ấy, tôi dần nhận ra sự hiện diện của Chúa - không chỉ nơi chính tôi mà còn qua chính những người anh em mà Ngài trao tặng. Và từ những nhận định nhỏ bé ấy, ơn gọi của tôi được nuôi dưỡng và thêm xác quyết qua từng chút một.
Vào cuối mỗi năm học, tôi được tham dự tuần Linh thao. Đây là một thời gian rất đặc biệt, bởi tôi có trọn một tuần sống riêng với Chúa, tách khỏi công việc và bận rộn hằng ngày. Nhưng Linh thao không chỉ là hành trình cá nhân; đó cũng là thời gian tôi cảm nhận sâu sắc tình liên đới trong cộng đoàn. Dù mỗi người sống Linh thao trong thinh lặng riêng, nhưng khi bước vào nhà nguyện, khi cùng nhau ăn từng bữa cơm thanh đạm, hay khi lặng lẽ chào nhau bằng ánh mắt, tôi cảm nhận rõ mình đang ở giữa những người anh em đang cùng tìm kiếm cùng một Đấng. Cuối tuần Linh thao, khi ngồi cùng nhau để chia sẻ hoa trái trong giờ cầu nguyện, tôi nhận ra Chúa không những dẫn lối cho tôi, mà Ngài còn hiện diện nơi anh em để soi sáng con đường tôi bước. Nhờ đó, tôi lại tìm được một tầm nhìn mới, một định hướng rõ ràng hơn, và một lòng xác tín mạnh mẽ hơn để tiếp tục bước theo Chúa trong hành trình ơn gọi Dòng Tên.
Nhìn anh em, tôi chợt hiểu ra điều mà trước đây mình chưa từng nhận thấy: Tôi không còn là kẻ độc hành nữa, mà chúng tôi là những người hành hương. Chúng tôi cùng nhau bước đi, cùng nâng đỡ nhau, cùng thuộc về một gia đình. Và tôi biết, dù con đường phía trước còn dài và nhiều thử thách, nhưng khi có Chúa và có anh em, tôi không sợ một mình nữa. Tôi đang đi đúng đường - con đường của sự sống, của tình yêu, và của ơn gọi.