Skip to content

Cái đói

Hôm đó, tôi có một chuyến khám bệnh tình nguyện kéo dài liên tục từ 9 giờ sáng đến 3 giờ chiều. Bệnh nhi đông không ngớt. Có những người mẹ ẵm con ngồi đợi từ lúc sáng sớm, lại có cả những đứa trẻ lớn hơn, lóng ngóng dắt tay em thay mẹ xếp hàng chờ đợi.

Suốt 6 tiếng đồng hồ ngồi khám liên tục, bụng tôi bắt đầu biểu tình, sôi lên cồn cào. Bữa sáng duy nhất chỉ có một ổ bánh mì, đến đầu chiều thì tay chân đã bủn rủn, đầu óc nhức nhức đình công. Chỉ một chút đói nhất thời thôi mà tôi đã bắt đầu nhen nhóm sự cọc cằn, quạu quọ.

Thế nhưng, nhìn lại những đứa trẻ trước mắt, tôi chợt thắt lòng.

Một người mẹ bế đứa con nhỏ vào bàn khám, lo lắng hỏi: "Bác sĩ ơi, sao dạo này con chị nó chẳng chịu ăn uống gì hết?"
Tôi hỏi lại: "Dạ, thế bình thường ở nhà chị cho bé ăn những gì?"
"Dạ... ăn cơm với xì dầu."

Tôi nhìn đứa trẻ 2 tuổi trên tay chị, gầy gò, nhỏ thỏm, cân nặng chưa đầy 10 ký lô. Câu trả lời của người mẹ cứ nghẹn lại trong cổ họng tôi. Với một chế độ ăn như thế, đứa trẻ nào có thể đủ chất, đứa trẻ nào có thể phát triển toàn diện, và lấy đâu ra sự thèm ăn? Cái đói của tôi chỉ kéo dài vài tiếng, còn cái đói của các em là câu chuyện của mỗi ngày.

Cái đói-1781694891102.webp

Đôi khi, chúng ta nên dừng lại một chút để nghĩ về những bữa ăn của chính mình. Có bao giờ bạn vô tình bỏ thừa thức ăn? Có bao giờ bạn nhăn mặt, chê ỏng chê ẻo một món ăn chỉ vì nó không vừa miệng?

Mỗi lần đối mặt với sự lãng phí vô tình ấy, tôi lại nhớ về ánh mắt của những đứa trẻ vùng cao, vùng sâu vùng xa, những đứa trẻ lớn lên bằng cơm trắng chan xì dầu. Giờ đây, mỗi khi cầm chén cơm lên, tôi tự nhủ mình phải ăn thật trọn vẹn. Ăn không chỉ để nuôi sống bản thân, mà còn ăn để bù lại những thiếu thốn ngoài kia, ăn để có đủ sức khỏe mà tiếp tục hành trình mang chút sức mọn đi giúp đỡ các em.

300


Comments