Hai đường thẳng chéo nhau¶
Ở thời điểm đầu tiên, ta thấy đó là một dấu chấm. Một dấu chấm – nhỏ bé, đơn giản, nhưng lại đủ để khiến hai tâm hồn tin rằng mình đã va chạm, đã tìm thấy nhau giữa vô vàn điểm rời rạc của cuộc đời.
Ban đầu chỉ là DẤU CHẤM
Khi thời gian trôi đi, ta bắt đầu nhìn rộng hơn. Dấu chấm ấy không còn đứng yên trong ký ức, mà kéo dài ra thành hai đường thẳng cắt nhau. Có một điểm chạm, một lần rung động thật sự, một khoảnh khắc ta nhìn thấy nhau rõ ràng hơn.
Sau đó là CẮT NHAU
Nhưng rồi ta nhận ra: giao điểm ấy không phải là nền tảng để đi tiếp. Nó chỉ là một cảm xúc. Một lần gặp gỡ đủ sâu để hiểu rằng mình có liên quan tới nhau, nhưng cũng đủ thật để nhận ra rằng chúng ta không thuộc về nhau.
Hai đường thẳng cắt nhau không ở cạnh nhau mãi. Chúng chỉ đi qua nhau một lần, để lại một điểm chung rồi tách ra theo hai hướng khác biệt.
Và đến một thời điểm khác, khi ta đã đi qua nhiều va vấp, trải nghiệm và trưởng thành hơn, ta nhận ra một điều: có lẽ từ đầu đến cuối, chúng ta chưa từng thực sự chung một hướng. Chúng ta chỉ đứng ở hai mặt phẳng khác nhau, nhìn về nhau từ những góc nhìn riêng, và tưởng rằng mình đã chạm.
Rốt cuộc là CHÉO NHAU
Trong hình học không gian, hai đường thẳng chéo nhau là hai đường không đồng phẳng. Chúng không song song, nhưng cũng không cắt nhau. Chúng tồn tại trong cùng một không gian, có thể rất gần, có thể tưởng chừng như chạm tới, nhưng mãi mãi không có một điểm chung thực sự.
Con người, đôi khi, cũng giống như vậy.
Cái “dấu chấm” ban đầu – nơi ta tin rằng hai tâm hồn gặp nhau – hóa ra chỉ là một sự ngộ nhận. Một góc nhìn cá nhân, một lát cắt hẹp của cảm xúc. Khi nhìn từ vị trí của mình, ta thấy rõ ràng sự kết nối. Nhưng từ vị trí của người kia, có lẽ mọi thứ lại hoàn toàn khác.
Đến khi ta nghĩ rằng hai đường thẳng đã cắt nhau – nghĩa là đã có một lần chạm thật sự – ta tưởng đó là khởi đầu. Nhưng không, đó chỉ là một khoảnh khắc cảm xúc. Một lần rung động, một lần hiểu nhau, và cũng là lần đầu tiên ta nhận ra rằng chúng ta không thể đi cùng nhau lâu dài.
Và rồi, khi thời gian đủ dài, khi lòng người đủ lặng, ta nhận ra: chúng ta là hai đường thẳng chéo nhau.
Chúng ta từng tồn tại trong cùng một không gian, từng đi gần nhau, từng trò chuyện, từng chia sẻ, từng tưởng rằng có thể đi cùng một hướng. Nhưng thật ra, mỗi người đứng trên một mặt phẳng riêng – mặt phẳng của trải nghiệm, của cảm xúc, của giá trị sống. Và hai mặt phẳng ấy không giao nhau.
Chấp nhận điều đó không dễ.