Skip to content

Cần chi cuộc đời rực rỡ, hãy sống tử tế

Giữa cái hanh hao, khô khốc của vùng đại ngàn Gia Lai, nơi những cung đường đất đỏ uốn lượn ôm lấy các buôn làng, có một câu chuyện về sự tử tế đã âm thầm nảy mầm và triển nở như một phép màu. Đó không phải là một chiến tích lẫy lừng, mà là một hành trình được dệt nên từ những mắt xích của lòng nhân ái, bắt đầu từ một buổi khám bệnh từ thiện tại giáo xứ nghèo.

Hôm ấy, giữa dòng người tấp nập đổ về, có một người mẹ đồng bào ẵm theo đứa con nhỏ gầy gò. Em đã được chẩn đoán mắc bệnh tim bẩm sinh tại bệnh viện tỉnh, nhưng với một gia đình nghèo nơi vùng cao, căn bệnh ấy nghe xa lạ và đáng sợ như một bản án không tên. Các bác sĩ nhi nhìn em rồi chỉ biết thở dài ái ngại, bởi giữa điều kiện thiếu thốn của một buổi khám lưu động, chúng tôi chẳng thể làm gì hơn ngoài việc khuyên gia đình đưa em trở lại tái khám bệnh viện.

Cần chi cuộc đời rực rỡ, hãy sống tử tế-1777192711049.webp

Trong bữa cơm trưa, câu chuyện về đứa bé tội nghiệp được kể lại thì bác sĩ T phụ trách siêu âm lên tiếng rằng có thể liên kết với một nhóm mổ tim từ thiện ở SG. Nhưng lúc nãy không ai kịp ghi lại địa chỉ hay số điện thoại liên lạc của em. Một sự tiếc nuối bao trùm cả nhóm. Cánh cửa hy vọng tưởng chừng đã đóng sầm lại.

Thế nhưng, cuộc đời vốn dĩ luôn dành sẵn những lối rẽ kỳ diệu cho những ai không thôi trăn trở. Đúng lúc mọi người đang nghỉ ngơi, dọn dẹp chuẩn bị ra về có một người đàn ông lấm lem cát bụi ghé vào bàn khám. Anh là thợ xây, vì mải lo công việc cho nhà thờ suốt buổi sáng nên tận trưa mới tranh thủ vào kiểm tra sức khỏe. Thay vì từ chối vì đã hết giờ, bác sĩ H đã nán lại để thăm khám cho anh. Trong những lời tâm sự vụn vặt của người thợ xây về gia đình, anh bất ngờ nhắc đến đứa con nhỏ đang mang trái tim lỗi nhịp. Một sự trùng hợp đến ngỡ ngàng: anh chính là cha của đứa bé mà cả đoàn đang tìm kiếm. Ngay lập tức, một cuộc hội ngộ chóng vánh nhưng đầy tính lịch sử diễn ra ngay hiên nhà thờ. Cha B, bác sĩ T và người cha cùng ngồi lại với nhau. Trao đổi số điện thoại và ghi lại những chỉ dẫn tỉ mỉ về đường đi nước bước xuống SG lên tờ giấy nhỏ.

Khi nhìn bóng lưng người cha lầm lũi rời đi, dù khuôn mặt người cha nở nụ cười nhưng tôi thấy thoáng có nhiều nếp nhăn hơn. Trong lòng tôi vẫn không khỏi gợn lên nỗi lo: liệu một người đàn ông chưa bao giờ rời khỏi ngọn núi của mình có đủ can đảm để đưa con xuống một miền đất xa lạ?

Bẵng đi một thời gian, trong ngày lễ tốt nghiệp sau đại học tại Sài Gòn, tôi gặp lại bác sĩ T. Chợt hình ảnh đứa trẻ ngày nào chợt hiện về. Và rồi, hạnh phúc vỡ òa khi nghe tin người ch và em bé ấy đã thực sự xuống thành phố. Nhờ sự dẫn dắt của những tấm lòng vàng, đứa bé đã được phẫu thuật thành công. Trái tim nhỏ bé từng thoi thóp giữa đại ngàn giờ đây đã được chữa lành và đập những nhịp sống khỏe mạnh.

Nhìn lại cả hành trình dài ấy, tôi chợt nhận ra rằng một mạng người được cứu không chỉ bởi y thuật, mà bởi một chuỗi những sự tử tế đan cài vào nhau. Đó là sự tận tụy của bác sĩ siêu âm, sự nhẫn nại của vị bác sĩ nán lại giờ trưa, sự kết nối của vị linh mục và cả sự kiên cường của người cha nghèo. Có lẽ đúng như người ta vẫn nói, chẳng cần phải sống một cuộc đời rực rỡ hay phô trương, chỉ cần sống tử tế và chân thành, chúng ta sẽ thấy phép màu vẫn luôn hiện hữu quanh đây, trong từng hơi thở của lòng nhân ái.

PKDĐ 17/1/2026

Comments