Tâm tình khoa cấp cứu¶
Những ngày cuối cùng ở khoa Cấp cứu, mình thấy trong lòng nôn nao. Nôn nao vì sắp kết thúc một chặng đường để mở ra một chặng đường mới, nhưng cũng thấy buồn man mác – buồn vì sắp phải chia tay những người anh, người chị đã đồng hành cùng mình trong suốt những năm qua. Rồi cả những hụt hẫng vì những dự án dở dang mà mình chưa hoàn thành.
Mình bỗng nhớ lại một bài thơ lượm lặt trong quyển “Phiến đá hình trái tim”:
Đêm tôi thức với người
Ngày tôi ngủ với tôi
Chao vao hai con mắt
Lãng đãng những hẹn hò
Đêm tôi thức với đời
Ngày tôi ngủ với tôi
Lao đao hai dòng máu
Xôn xao đổ về tim.
Giờ đây, sẽ không còn những buổi trực thâu đêm thức để canh cho người ta ngủ; sẽ không còn nghe những tiếng khóc của trẻ con vì đau bụng được ba mẹ đưa vào lúc 2h sáng; không còn phải tiếp những bợm nhậu vào lúc nửa đêm vì té xe, ẩu đả; không còn thấy cảnh người ta khóc than giữa hành lang vì người thân họ mới qua đời… và còn biết bao nhiêu trường hợp khác nữa.
Mình nghĩ lại hình ảnh Chúa Giêsu trong Vườn Cây Dầu. Ngài nghĩ gì khi sắp bước vào một kế hoạch vĩ đại nhưng đầy cam go? Ngài thấy gì khi sắp phải chia lìa những người anh em, người học trò của mình? Ngài làm gì khi còn nhiều điều muốn nói nhưng chưa nói hết?
Ở Cấp cứu cũng có những niềm vui. Vui vì sau một đêm trực, mình thấy lòng thảnh thơi. Vui vì mình giúp được cho ai đó. Vui vì mình vừa kéo một người ra khỏi cửa tử.
Mình học được nhiều điều ở Cấp cứu. Học về chuyên môn, học về cách đối nhân xử thế, và trên hết là học về sự biết ơn. Mình biết ơn sự sống này – sự sống đã được trao ban. Và cuộc đời thật ngắn ngủi, hãy trân trọng từng giây phút được sống.
Cảm ơn vì tất cả!